CHỈ MỚI LÀ LẤY Ý KIẾN... NHƯNG CẢ MỘT GÓC PHỐ TRƯƠNG ĐỊNH ĐÃ BẮT ĐẦU CÓ NHỮNG ĐÊM MẤT NGỦ.

• 8/9/2026

CHỈ MỚI LÀ LẤY Ý KIẾN... NHƯNG CẢ MỘT GÓC PHỐ TRƯƠNG ĐỊNH ĐÃ BẮT ĐẦU CÓ NHỮNG ĐÊM MẤT NGỦ. Trước khi vào bài, tôi muốn kể một câu chuyện đang diễn ra ngay trên phố Trương Định. Thời gian gần đây, người dân khu tập thể Trương Định liên tục bàn tán về phương án cải tạo, xây dựng lại khu nhà cũ. Chưa có máy xúc, chưa có công trường, cũng chưa có bất kỳ hộ dân nào phải chuyển đi. Mọi thứ mới chỉ dừng ở bước lấy ý kiến. Nhưng chỉ chừng đó thôi cũng đủ để cả khu phố có những cuộc trò chuyện kéo dài. Người thì hy vọng sẽ được sống trong một nơi khang trang hơn. Người thì băn khoăn liệu quyền lợi của mình có được đảm bảo. Người khác lại lặng lẽ nhìn căn nhà đã gắn bó mấy chục năm với một cảm giác rất khó gọi tên. Bởi ai cũng hiểu, khi một khu đô thị bắt đầu được tái thiết, điều thay đổi đầu tiên không phải là những bức tường. Mà là tâm trạng của những con người đang sống trong đó. Và câu chuyện ấy có lẽ sẽ không chỉ dừng lại ở khu tập thể Trương Định. Bởi theo các đồ án quy hoạch, nhiều khu dân cư dọc phố Trương Định, từ đoạn giữa Bờ Sông Sét đến khu vực ngõ 658 Trương Định, cũng đang nằm trong diện có thể phải giải phóng mặt bằng để phục vụ các công trình công cộng, cây xanh đô thị và mở rộng tuyến đường kết nối Vành đai 2 - Vành đai 2,5 - Giải Phóng. Điều đó đồng nghĩa với việc, sẽ còn không ít hộ dân có thể phải di dời trong thời gian tới. Tôi hiểu cảm giác ấy. Bởi chẳng ai muốn một ngày nhận tin căn nhà mình gắn bó mấy chục năm lại nằm trong ranh giới giải phóng mặt bằng. Lo lắng là điều rất bình thường. Không phải vì tiếc viên gạch hay bức tường. Mà vì phía sau cánh cửa ấy là cả một cuộc đời. Là nơi con cái lớn lên. Là nơi cha mẹ già vẫn ngồi trước hiên mỗi buổi chiều. Là những ký ức không thể đo bằng tiền. Nhưng nếu nhìn ở góc độ phát triển của một thành phố, Hà Nội đang đi đúng con đường mà nhiều đô thị lớn trên thế giới đã trải qua. Không thể giữ mãi những tuyến đường nhỏ khi lượng phương tiện ngày càng tăng. Không thể kỳ vọng chất lượng sống tốt hơn nếu thiếu công viên, thiếu không gian công cộng và thiếu hạ tầng đồng bộ. Điều người dân mong mỏi nhất lúc này có lẽ không phải là quy hoạch có làm hay không. Mà là quy hoạch phải rõ ràng, minh bạch, đúng tiến độ; việc bồi thường phải công bằng; tái định cư phải tốt hơn nơi ở cũ để mỗi người dân khi rời đi đều cảm thấy mình được tôn trọng. Bởi suy cho cùng... Mục tiêu cuối cùng của quy hoạch không phải là lấy đi ngôi nhà của ai. Mà là xây dựng một thành phố đáng sống hơn cho tất cả mọi người. Vài năm nữa, khi Vành đai 2,5 hoàn thiện, khi những tòa nhà tái định cư mới thay thế khu tập thể cũ, khi công viên và các công trình công cộng dần hiện hữu, rất có thể chúng ta sẽ nhìn lại giai đoạn hôm nay như một dấu mốc quan trọng trong hành trình thay đổi của Trương Định. Có những sự chia tay khiến người ta buồn. Nhưng cũng có những sự chia tay là để một vùng đất bước sang một chương phát triển mới. Donate bằng Monero (XMR): 89zbK2epCs75eoT5HYbtrY3S73fRYuFfNawsqTwY3kKw6ha1BBzdgdK8YjuJMt3tKz4t4EBtgYTFnesgoWikvEex7xiR5td Đọc thêm các bài viết khác: https://ho-so-thoi-dai.pages.dev https://suyngamdachieu.pages.dev

0 Comments

Comments live in community threads. Post this video to a community to start the conversation.